Trang 9 trong tổng số 26 mùi thuốc vẽ, khiến Xuân Vũ phải đưa tay lên che mũi. Có khá nhiều giá vẽ đang dựng trong phòng, phần lớn là các bức tranh chưa vẽ xong. Có lẽ Cao Huyền không vẽ theo lối hậu hiện đại mà vẽ theo quy tắc chính thống. Phần lớn các nhân vật đều mặc y phục hoặc là tranh vẽ theo phong cách cổ điển Châu Âu.
Anh nói rất tự nhiên: “Xin lỗi, phòng này quá nhỏ, nhưng…”
“Đây là phòng vẽ của nghệ sĩ à?”.
“Không dám nói là nghệ sĩ gì cả, chỉ là 1 anh thợ dạy vẽ mà thôi”.
Anh tắt bỏ mấy ngọn đèn, căn phòng bỗng tối hẳn đi, ô ánh sáng chiếu vào phòng trông càng rõ hơn. Anh để Xuân Vũ ngồi trên một chiếc ghế, sao cho ánh mặt trời hắt vào chiếu sáng khuôn mặt của cô. Trong không gian mờ tối, ánh mặt trời mùa đông dìu dịu hắt vào qua ô cửa sổ vuông, chiếu vào khuôn mặt của Xuân Vũ như luồng sáng chiếu phim. Làn da của Xuân Vũ sáng mịn khác thường, ánh sáng như những hạt sương nhảy nhót trên vầng trán, biến thành 1 cảnh tượng kỳ ảo. Chiếc áo len cũng rất hài hòa với mái tóc và làn da trắng, khiến toàn thân toát lên 1 vẻ nhàn nhã êm dịu, như 1 nữ thánh giáng trần trong cõi mộng. Cao Huyền bố trí giá vẽ, cọ vẽ và thuốc màu nhưng sau 1 hồi lâu mà anh vẫn chưa bắt đầu, mà chỉ chăm chú nhìn Xuân Vũ. Cho đến lúc cô hầu như không ngồi yên được nữa, anh mới giơ tay ra hiệu, rồi bắt đầu phác họa các nét cơ bản. Bức tranh không lớn, mỗi chiều chỉ độ 50 cm, cho nên nhiều nhất chỉ là vẽ chân dung từ ngực trở lên. Rất nhanh, anh đã phác thảo xong: 1 thiếu nữ ngồi trong căn phòng nhỏ đã xuất hiện trên mặt giấy vẽ. Các nét bút chì đã hoàn thành, anh bắt đầu tô màu. Ánh sáng mùa đông đang lan tỏa trên mặt Xuân Vũ khiến anh liên tưởng đến tác phẩm nào đó của thời kỳ phục hưng. Nền âm u phía sau cô lại càng giống với phong cách của Rembrendt, ánh sáng rọi vào căn phòng nhỏ đã tạo nên sự tương phản mạnh mẽ, vận dụng ánh sáng thành công là điểm hệ trọng của tác phẩm hội họa. Hai giờ đồng hồ đã trôi qua. Xuân Vũ vẫn lặng lẽ ngồi đó, không rõ Cao Huyền cần bao nhiêu thời gian nhưng cô ngoài thở hít và chớp mắt ra, thì chỉ có thể gắng giữ nguyên tư thế bất động. Cao Huyền vẽ nhanh khác thường, anh sắp xong, nhưng ánh sáng đã không còn nữa. Anh nhìn ra ngoài, thấy trời đã sẫm lại. Nhưng không sao, bức tranh vẫn có thể hoàn thành. Anh nhìn vào mắt Xuân Vũ, hoàn thành những nét vẽ cuối cùng. Rồi anh ném cây cọ xuống sàn, thở phào như trút được gánh nặng: “Tuyệt quá, em thật giống 1 nữ thánh”.
Xuân Vũ thận trọng hỏi: “Em đã đứng dậy được chưa?”.
“Đương nhiên, đã xong rồi mà”.
Chân cô tê dại, đờ ra không đứng lên được. Cao Huyền vội đến đỡ cô. Xuân Vũ như thấy có trăm nghìn con kiến đang bò khắp hai chân, cô xoa nắn hồi lâu mới trở lại bình thường. Rồi cô từ từ bước đến trước giá vẽ và thấy mình trong bức tranh. May sao Cao Huyền không vẽ cô thành tranh trừu tượng, cô gái trong tranh vẫn hệt như Xuân Vũ với khuôn mặt và các đường nét đều khắc chính xác, màu sắc cũng rất hài hòa. Đây là bức tranh sơn dầu theo chủ nghĩa cổ điển, mang phong cách hiện thực, chỉ khác là nhân vật trong tranh có khuôn mặt thiếu nữ Trung Quốc. Phải nói rằng nét đặc sắc là việc vận dụng ánh sáng, nhất là ánh sáng tỏa trên khuôn mặt Xuân Vũ. Cô trầm trồ: “Anh vẽ đẹp quá”.
Cao Huyền hơi có vẻ đắc ý: “Bức tranh này không lớn, nhưng anh cảm thấy trong mấy tháng qua, đây là bức tranh anh tâm đắc nhất”.
Nhưng Xuân Vũ lại hỏi: “Thật thế không?”.
“Tất nhiên rồi”. Cao Huyên mỉm cười, lắc đầu. “Em thật là khác thường. Em biết không, các nữ sinh viên của anh thường nói ngọt ngào lấy lòng và nhìn anh bằng ánh mắt tình tứ, cứ thế mãi, anh thấy quá ngán ngẩm. Chỉ có em là khác thường, ánh mắt và lời nói của em đều lành lạnh, cứ như chú nai nhỏ dễ bị sợ hãi, thường phải cảnh giác với bọn dã thú trong rừng sâu”.
“Anh nói mình là dã thú trong vườn?”.
“Có lẽ thế cũng nên”.
Cao Huyền thu dọn các vật dụng, rồi đưa Xuân Vũ ra khỏi căn phòng. Khi rời khu nhà của khoa Mỹ Thuật, Xuân Vũ chỉ cúi đầu bước đi, cố tránh bị người khác nhìn thấy. Khi hai người bước ra đến cửa, thì thấy thời tiết đã thay đổi, cách đây hai giờ vẫn còn ấm áp, lúc này thì lại lâm thâm mưa phùn. Cao Huyền nói: “Để anh vào lấy cho em cái ô”.
“Không cần ạ, em chạy về là được mà”.
“Thế thì sẽ ướt hết cái áo len đẹp thế này”.
Không chờ cô trả lời, anh đã quay người chạy vào trong. Chỉ vài phút sau anh đã chạy ra, tay cầm hai chiếc ô. Anh đưa cho Xuân Vũ một chiếc, nói: “Anh sẽ tiễn em về”.
Lần này thì cô không từ chối, hai người giương ô rồi bước đi dưới làn mưa giăng giăng. Thả bộ trong mưa, Xuân Vũ bỗng nhớ đến một cảnh trong bộ phim Hàn Quốc “yêu, là ý trời”. Nhưng cô vội dừng ngay ý nghĩ lan man này lại, vì chàng trai đi cạnh dù sao cũng là 1 thầy giáo trong trường. Từ khoa Mỹ Thuật về đến ký túc xá của cô, phải đi khá xa. Hình như Cao Huyền lại rất thích trận mưa này, anh lẩm bẩm: “Mùa đông mà mưa còn quý hơn cả nắng ấm”.
“Vâng, mùa đông rất ít mưa”.
Xuân Vũ chỉ đáp lại có vậy, im lặng. Họ đi trong mưa chừng nửa giờ, rồi lại đến khu ký túc xá của Xuân Vũ. Cao Huyền cũng rất có chừng mực, anh dừng lại, vẫy tay chào Xuân Vũ: “Hôm nay em đã giúp anh rất nhiều, rất cảm ơn em”.
Xuân Vũ gật đầu, đưa trả anh chiếc ô, nói: “Cảm ơn anh đã cho em mượn”.
Nói rồi cô bước lên cầu thang. Vừa nãy ở đầu cầu thang có vài nữ sinh hình như có biết Cao Huyền, các cô ghé tai nhau thì thầm. Thì ra thầy Cao Huyền ở khoa Mỹ thuật, có tiếng là điển trai, các cô gái đã biết từ lâu, hễ nhìn thấy anh, họ đều phấn chấn cứ như là nhìn thấy minh tinh màn bạc. Nhưng lần này ai cũng có vẻ kém vui, vì Cao Huyền đến tiễn Xuân Vũ, lại đưa tiễn trong làn mưa lãng mạn. Các cô em chỉ biết nhìn Xuân Vũ bằng ánh mắt ghen tị. Xuân Vũ đã lên đến hành lang trên gác, cô nhìn qua cửa sổ, không thấy bóng dáng Cao Huyền đâu nữa, chỉ thấy 1 màn mưa mờ ảo…
Buổi tối. Những hạt mưa ngày đông tí tách rơi trên tấm phên che. Anh cảnh sát Diệp Tiêu đang đi đi lại lại trước cửa sổ nhà mình, nhìn thành phố chìm trong mưa. Anh hít thở trước ô cửa kính, một làn hơi nước bám trên kính, mờ mịt, chẳng khác gì sự bế tắc anh đang gặp trong mấy hôm nay. Đó chỉ là 1 vụ tự sát trong trường đại học, nghe nói rất có thể là do thất tình rồi cô sinh viên ấy nghĩ quẩn, phía cảnh sát không cần thiết phải điều tra nữa. Tuy nhiên, sự xuất hiện bất chợt của Xuân Vũ và mẩu tin nhắn kỳ lạ trong di dộng của nạn nhân để lại đều khiến Diệp Tiêu băn khoăn không yên. Anh quay lại bàn làm việc, trên cuốn sổ tay có hàng chữ số: xxxxx741111. Sáng tinh mơ hôm qua, anh không nén nổi tò mò nữa đã gửi tin nhắn cho số máy này và được câu trả lời: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”.
Từ đó anh bị cuốn vào 1 trò chơi quái dị, bước vào tầng 1 địa ngục, nhưng anh đã tắt di động, không tiếp tục nữa. Sáng nay anh đã trả lại nhà trường chiếc máy di động của Tố Lan, nhưng suốt 1 ngày đầu óc anh vẫn hiện lên cái số máy này. Liệu phía sau nó có ẩn chứa điều bí mật gì? Khỏi cần nhìn nữa, hàng chữ vẫn hiện lên ngay trước mắt anh, cứ như 1 chuỗi mật mã. Diệp Tiêu chợt nghĩ đến vụ án mạng với 5 chữ “Thần đang dõi nhìn người” - cũng là 1 thứ ám hiệu dùng chữ viết làm mật mã. Liệu mình có thể làm ngược lại không? Anh nhẩm 1 lượt xxxxx741111. Năm ký hiệu đầu tiên coi như bỏ trống, vô nghĩa. Vấn đề nằm ở sáu số 741111. Khi theo học Đại học công an, Diệp Tiêu đã từng học 1 ít kiến thức về môn “mật mã”, giả sử tuơng ứng với chữ cái tiếng Anh thì cách bố trí đơn giản nhất là: A=O, B=1, C=2, D=3… cứ thế đến chứ Z=25. Đúng 26 chữ cái tiếng Anh thay thế và các chữ số từ 0 đến 25 thay thế cho nhau là 1 cách đơn giản nhất để lập các ám hiệu hoặc mật mã. Nếu thế thì, dùng các chữ cái theo thứ tự quy ước này để giải hàng chữ số 741111. Tức là 7=H, 4=E, 1=B741111 tương đương HEBBBB, nhưng có liền 4 chữ B là vô nghĩa về mặt ngữ âm. Anh lại thử khác; anh ghép 2 số lại để thay thế bằng 1 chữ cái. Giả thiết rằng thay thế theo nguyên tắc cũ để lập ám hiệu thì số 74, 41 không thể thay thế nổi, vì số lượng chữ cái Tiếng Anh không vượt quá số 26. Trong con số 741111 chỉ có số 11 là chữ số có 2 đơn vị nhỏ hơn 26. Nó tương đương chữ cái “L”. Ngoài nhóm chữ cái trên, Diệp Tiêu lại thử tách thay thế thành các nhóm chữ cái: 7,4,1,1,11= HEBBL. 7,4,1,11,1= HELBB. 7,4,11,1,1= HELBB. 7,4,11,11=HELL.
Anh quan sát các nhóm chữ cái rồi đọc theo kiểu Tiếng Anh: “HEBBL,HEBLB,HELBB…” Ba nhóm này không thể gộp lại để có được một từ tiếng Anh. Chỉ có nhóm chữ cái cuối cùng: “HELL”. Diệp Tiêu đọc lên và hiểu ngay ý nghĩa của từ này: Địa Ngục.
Thành công rồi, anh đã nhận ra điều huyền diệu ở các chữ số này: 741111= HELL= Địa ngục. Không rõ vì sợ hãi hay vì hưng phấn, Diệp Tiêu thấy trán hơi lấm tấm mồ hôi. Anh bật máy tính, mở cuốn từ điển Kim Sơn Từ Bá để tra cứu. Từ HELL được giải nghĩa là Địa ngục, ngoài ra còn có các nghĩa khác là: chốn khổ đau, âm ty, người ở địa ngục, mắng nhiếc, say khướt, chạy như bay, đáng chết…”.
Căn phòng lúc này im ắng như nhà mồ, chỉ thấy ngoài kia mưa rả rích, lòng anh như sóng triều đang dâng trào. Anh lại cầm bút viết ra giấy: xxxxx741111. Hàng chữ này đến từ địa ngục và chính nó cũng có nghĩa là địa ngục. Tin nhắn từ địa [ Các bạn đang đọc truyện tại Www.vip352.wap.sh ,chúc các bạn có những phút giây đọc truyện thật vui ,và một ngày tràn đầy hạnh phúc ] ngục ư?
Nửa đêm, căn phòng ký túc xá tĩnh mịch. Bên ngoài cửa sổ tối mịt là mưa đông lạnh lẽo. Xuân Vũ lẳng lặng ngồi nghe những âm thanh bên ngoài ô cửa kính, tên cô có chữ Vũ, vì cô sinh vào một ngày mưa phùn. Bởi thế, từ nhỏ Xuân Vũ đã thích tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ với những tiết tấu lúc thưa lúc mau, như những tiếng khe khẽ thì thầm đến từ nơi thiên quốc. Xuân Vũ cô đơn ngồi trên giường. Cô mới thay pin cho chiếc di động, vừa ngồi nghe mưa rơi, vừa nhìn màn hình màu xanh.
Đúng 12h đêm. Tín hiệu tin nhắn vang lên. Lại là số máy bí hiểm kia với tin nhắn: “Bạn đã vào tầng 6 địa ngục, rời khỏi khách sạn Jamaica, hãy lựa chọn: 1. Nghĩa địa của những con vật cưng, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Lâu đài Dracula, 4. Quán cà phê Địa ngục”.
Cô lập tức chú ý đến “Nghĩa địa những con vật cưng”, mấy lần trước chưa hề nhìn thấy địa điểm này, cái tên nghe cũng rất lạ. Không nghĩ thêm nữa, cô chọn ngay “1. Nghĩa địa của những con vật cưng”.
Sau vài lần nhắn tin gửi đi, Xuân Vũ đã vào ở một ngôi nhà bên ngoài đường cái, phía sau con đường là rừng cây âm u rậm rạp, trong rừng có một nghĩa địa thật đặc biệt, chôn những con vật thân thiết của các gia đình xung quanh vùng. Xuân Vũ nuôi 1 con mèo, nó chẳng may bị ô- tô cán chết cô đem nó chôn phía sau nghĩa địa nhưng ngày hôm sau nó đã trở về cào cào ở cửa nhà cô. Sự phát triển sau này cho thấy hoàn toàn vượt qua mọi dự đoán của Xuân Vũ, đã biến thành 1 câu chuyện cực kỳ đáng sợ, mà cô lại không hề biết tác giả của câu chuyện lại là Stephen King.
Sau khi cô thoát hiểm, ra khỏi nghĩa địa các con vật cưng này, thì thấy sau lưng đầm đìa mồ hôi. Cô chưa hết kinh hãi nhìn ra cửa sổ, thấy tiếng mưa rơi nỉ non, cứ cảm thấy có 1 cái xác động vật hoặc người nào đó chôn dưới sàn nhà. Sự việc chưa kết thúc, cô trở lại tin nhắn và chọn “Quán cà phê Địa ngục”. Quả nhiên cô lại bước vào chatroom của Địa ngục và nhận ra 1 lô nick name kỳ quái. Lúc này có 1 tin nhắn gửi đến: “Mazolini muốn nói chuyện với bạn. Bạn hãy lựa chọn: 1. Đồng ý, 2. Không đồng ý”.
Cô lập tức nhớ đến tên Mazolini - họa sĩ người Ý. Cô thấy hơi tò mò nên chọn “Đồng ý”.
Chỉ vài giây sau cô nhận được tin trả lời.
Mazolini: Chào cô Tiểu Chi, cô biết mình đang ở đâu không?
Tiểu Chi? Xuân Vũ biết đây là nick name của cô. Cô trả lời luôn: “Tôi nghĩ, mình sắp nhanh chóng đi qua tầng 6 địa ngục”.
Mazolini: Cô có thấy sợ không?.
Xuân Vũ: Ông thì sao? Ông có sợ không?
Mazolini: Xin chớ nói thế. Tôi là người canh giữ địa ngục.
Xuân Vũ: Người canh giữ địa ngục? Vậy ông có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?.
Mazolini: Đương nhiên.
Xuân Vũ: Hãy cho tôi biết với.
Mazolini: Sau khi cô đi qua 18 tầng địa ngục, bước vào tầng 19, thì cô sẽ biết bí mật cuối cùng này.
Xuân Vũ: Nếu tôi không qua được các tầng trước đó thì sao?
Mazolini: Thì cô chỉ có thể GAME OVER thôi.
Thấy hàng chữ GAME OVER, Xuân vũ lập tức nhớ đến cái đêm Thanh U gặp nạn. Tay cô run run ấn ngón cái trả lời: “Thanh U vì không qua được địa ngục nên mới GAME OVER phải không?”.
Thế nhưng tin nhắn gửi đi rồi, không thấy Mazolini trả lời, mà chỉ có 1 tin nhắn cho Xuân Vũ: “Bạn đã qua tầng 6 địa ngục, bước vào tầng 7”.
TẦNG 7 ĐỊA NGỤC
Mưa vẫn rơi. Chưa đến 7h Xuân Vũ đã dậy. Tuy cuộc đối thoại giữa đêm với ID bí hiểm đã khiến cô ngủ không ngon giấc nhưng cô vẫn cố gắng để tỉnh táo. Sau 1 hồi soi gương để chỉnh trang cô lại mở tủ chọn 1 chiếc áo tương đối chững chạc để mặc vào sẽ có sức hấp dẫn và chín chắn hơn. Vì hôm nay cô đến 1 công ty để xin việc. Hôm qua đọc báo, thấy có 1 công ty dịch vụ thông tin, chủ yếu hoạt động về tin nhắn và nhắn tin trúng thưởng, giới nhà nghề gọi là SP. Nếu được tuyển dụng cô không chỉ có được thực tế 1 lần thành công mà còn hữu ích cho việc làm luận văn và sau này cũng có được chút quá trình công tác. Cô đã chuẩn bị đầy đủ các tư liệu để đến dự phỏng vấn và vì phục vụ cho luận văn cô cũng đã điều tra về nghiệp vụ nhắn tin SP, đây là những ưu thế của cô trong lần dự tuyển này. Buổi sáng, cô hoàn tất mọi việc chuẩn bị, sau những ngày nặng nề kéo dài, hôm nay là lần đầu tiên cô lại có được chút tự tin. Dưới làn mưa lạnh lẽo của mùa đông cô giương ô bước ra khỏi cổng trường, đi vào ga tàu điện ngầm chạy đến trung tâm thành phố. Câu chuyện tình yêu ly kỳ ở cái thôn hẻo lánh hồi nọ mà khu vực tàu điện ngầm lan truyền khiến Xuân Vũ đứng ở thềm nhà ga cũng thấy gai gai lạnh. Cô ôm 1 xấp tài liệu trước ngực, mắt không ngớt nhìn xung quanh bốn bề, hình như có thể nhìn thấy bóng u linh nọ đang du ngoạn ở nơi đây. Xuân Vũ lên 1 chiếc tàu điện ngầm, chen chúc giữa đám đông ồn ào, xung quanh luôn có những chiếc ô ướt đụng vào người, cô chỉ biết cố né tránh giữ cho áo khỏi bị ướt. Cô đang đứng ở vị trí nhìn ra cửa sổ, ghế trước là 1 cô gái tóc nhuộm vàng đang ngồi mải mê bấm chiếc máy di động, các loại chuông nhắn điện thoại rải rác vang lên xung quanh. Bỗng chiếc di động của Xuân Vũ cũng tít tít. Tàu đang chạy bỗng lắc lư, cô chật vật lấy chiếc di động ra.
Cao Huyền nhắn tin cho cô. “Chiều nay em có rỗi không?” Tim Xuân Vũ như đập nhanh, cô do dự 1 lúc rồi bấm máy nhắn tin lại: “Rỗi”. Khoảng 1 phút sau, Cao Huyền tiếp tục nhắn: “Ba giờ chiều, anh đến dưới sân ký túc xá của em, rồi sẽ nhắn tin cho em sau”. Nhìn mẩu tin nhắn có phần “liều lĩnh” này, cô hơi dẩu môi. Nhưng đã đến ga đỗ, cô ra sức chen lách, kịp nhảy xuống sân trước khi tàu đóng cửa. Xuân Vũ thở mạnh 1 hồi, chỉnh trang lại áo quần đầu tóc rồi bước ra khỏi ga. Địa điểm cần đến là tòa cao ốc văn phòng đối diện với nhà ga. Cô thu cái ô lại, bước vào thang máy lên tầng 19, tìm đến công ty dịch vụ thông tin nhỏ. Nơi đây nhỏ bé hơn so với hình dung của cô, ở tiền sảnh chật chội có vài cô gái đang ngồi, thì ra họ cũng đến dự phỏng vấn. Cô đến muộn đành đứng ở cửa đợi đến lượt mình. Thật không ngờ tình hình lại như thế này. Họ là sinh viên đại học thì phải? Xuân Vũ nhớ đến mấy chị tốt nghiệp khóa trước đến giờ vẫn chưa xin được việc làm mà hồi hộp. Nhưng việc phỏng vấn diễn ra rất nhanh. Mọi người liên tục vào căn phòng nhỏ rồi ra, phần lớn đều có vẻ thất vọng. Xuân Vũ lặng lẽ đứng ngoài cửa. Vài cô gái xức nước hoa quá nhiều đi qua khiến cô phải che mũi. Cuối cùng cũng đến lượt Xuân Vũ. Cô vuốt lại mái tóc, hơi mỉm cười và bước vào phòng. Căn phòng nhỏ có cửa sổ khá thấp, có thể nhìn thấy cảnh ngoài kia với hàng cây vút cao. Một nam giới trạc 30 tuổi đang ngồi bên chiếc bàn làm việc đối diện cửa ra vào. Anh ta mặc bộ âu phục phẳng lì, nước da hơi ngăm ngăm. Trông có vẻ như “kiều bào trở về làm ăn”. XuânVũ vẫn hơi hồi hộp, cô vắn tắt tự giới thiệu và đặt xấp tài liệu lên bàn.
Anh ta không hề nhìn cô, chỉ hơi nhếch mép, nói: “Tôi là Nghiêm Minh Lượng, CEO của công ty, công ty chúng tôi…”. Anh ta bỗng im bặt vì bỗng ngẩng đầu lên nhìn Xuân Vũ. Ánh mắt anh ta bất động cứ chòng chọc nhìn vào mặt cô, ánh mắt này khiến Xuân Vũ thấy sợ.
Minh Lượng lại cúi xuống, chẳng rõ đang nghĩ gì, rồi anh ta nói bằng giọng nặng nề: “Cô có hiểu rõ vị trí mà mình xin vào làm không?”
Xuân Vũ hết sức bình tĩnh trả lời: “Có ạ! Làm biên tập của dịch vụ nhắn tin, hàng ngày tập hợp các tin nhắn và nạp vào máy của công ty”.
Anh ta lại từ từ ngẩng lên: “Cô có thể ra khỏi phòng được rồi”.
Xuân Vũ chẳng nói gì thêm nữa, cũng không đụng đến các tài liệu mang theo, cô lặng lẽ ra khỏi căn phòng. Không khí xung quanh máy điều hòa trung tâm rất ngột ngạt, vẻ mặt Xuân Vũ không để lộ một chút bức xúc nào, cô cầm ô bước ra khỏi tòa cao ốc. Tay che ô, cô ngẩng nhìn bầu trời mây đen phủ khắp, những hạt mưa lộp bộp rơi trên cái ô, nghe như 1 bài ca buồn tẻ. Buổi chiều Xuân Vũ chỉ ngồi trong phòng ký túc xá. Trận mưa mùa đông rả rích mãi không ngớt. Không khí ẩm lạnh lẽo trong phòng khiến cô buồn thấu xương. Nhìn qua cửa kính thấy có nhiều nam sinh đang giương ô đưa các nữ sinh về, có lẽ là vì gần đây ký túc xá có người chết, khiến các nữ sinh càng thêm nhút nhát. Sáng nay đi xin việc đã thất bại, khiến tâm trạng của Xuân Vũ càng thêm bức xúc. Cô rời cửa sổ, đi đi lại lại trong phòng, cho đến khi tin nhắn di động vang lên. Tin nhắn của Cao Huyền: “Anh đang ở dưới sân, em ở tầng mấy?”.
Xuân Vũ bỗng thấy hơi sợ hãi, cô chạy ra hành lang nhìn xuống sân, đúng thế, có bóng 1 nam giới cao dong dỏng đang giương ô đứng đó. Hành lang lúc này đang có nhiều bạn nữ qua lại. Cô nhắn tin trả lời: “Anh đừng lên đây, em sẽ xuống ngay”.
Cô vội quay lại phòng chọn 1 chiếc áo khoác, đứng soi gương, rồi cầm ô rảo bước xuống. Xuân Vũ xuống gặp Cao Huyền, sắc mặt anh nặng nề, đôi mắt vốn đầy sức hút nay đượm vẻ u buồn.
Cô chủ động nói: “Xin lỗi, nếu anh lên phòng, em sợ người ta sẽ xì xào”.
“ Em bận tâm đến điều đó à?”. Cao Huyền gượng cười rồi xua tay: “Không sao. Nào, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện”.
Nếu 1 cô gái khác gặp “hoàng tử cưỡi ngựa trắng” là thầy Cao Huyền dưới làn mưa lắc rắc này chắc sẽ mừng đến phát run, nhưng Xuân Vũ chỉ bình thản hỏi: “Anh đến tìm em có việc gì ạ?”.
“Tối qua anh phát hiện ra 1 điều rất quan trọng, liên quan đến chuyện địa ngục”.
Xuân Vũ phát hoảng, nhưng cô vẫn giữ được giọng nói bình tĩnh: “Anh đã phát hiện